Chuyển đến nội dung chính

Này Gió, Mang em theo với?

Này cơn gió kia, mang em theo với? Em muốn được tự do, được múa lượn tung tăng khắp nơi trên bầu trời kia. Em muốn được thả mình lúc nhanh, lúc chậm, lúc ngưng mà không cần suy nghĩ ngày mai thế nào.


Gió biết không, cuộc sống này xô bồ và phức tạp lắm, em chỉ muốn được như gió uốn lượn chao nghiêng trên bầu trời cao. Mang em theo với được không? Em muốn đi tới những vùng đất mới, được ngắm nhìn cảnh sắc thiên nhiên, được hòa mình vào ánh nắng, được bay lượn quanh những áng mây... cuộc đời như gió phải tươi vui hơn không?
Gió biết không, muốn làm một người toàn năng đâu phải dễ. Mình đâu phải siêu nhân, đâu phải thần tiên, cũng đâu có phép màu thế mà... Cuộc đời còn nhiều, còn nhiều cái làm em mệt mỏi. Em ước mình có thể chết đi một lúc, chết đi để được như gió, bay lượn vô tư trên bầu trời kia. Biết bao lần em ngồi thẩn thơ nhìn gió chao nghiêng, nhìn gió vui đùa những tán lá dưới cái nắng bức mùa hạ hay nhìn gió thét gào trong cơn bão vừa qua. Dù gió có bao lần biến đổi, lúc hiền hòa lúc thét gào mạnh mẽ... thế nhưng với em gió là “niềm mơ ước”

Chỉ cần gió ngưng lại nhìn em một phút, một giây thôi, em sẽ nói cho gió biết em khao khát như gió đến chừng nào. Gió biết không, con người hay lắm, họ có thể trở mặt nhanh như trở bàn tay vậy. Hè tới họ nâng niu quý trọng gió chừng nào, thì bão vào đông về họ lại ghét gió tới chừng ấy. Thật khó hiểu phải không gió? Nhiều lúc em nghĩ mình là gió, cứ thế bay mãi bay mãi chưa biết dừng chân điểm nào và cũng không cần nghĩ tới điểm dừng chân.
Cuộc sống của em tưởng như một ván cờ, nhìn qua tưởng chừng như em nắm chắc phần thắng nhưng thực chất em chưa từng thắng bất cứ ván nào. Gió biết không, điều em ao ước giờ đây chỉ là gió mà thôi. Này gió, mang em theo nhé?

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Khi tất cả đã mất thì phía trước vẫn còn

Khi tất cả đã mất thì phía trước vẫn còn. Mỗi người sinh ra đều có sứ mệnh của riêng mình, sẽ có những con đường và lối đi riêng, sẽ có những mối quan hệ xã hội khác nhau.... Vì thế sẽ có những nỗi niềm riêng buồn vui xen lẫn. Nhưng, khi gặp bất cứ một vấn đề phiền não, đa phần ai cũng xem nỗi khổ của mình là lớn nhất và cứ suy nghĩ về nó, điều đó làm cho nỗi khổ ấy cang ngày càng tăng thêm nhưng họ không hề biết rằng khi mình đang đau khổ là mình đang nghĩ cho mình quá nhiều, đây phải chăng chính là sự ích kỷ? Mỗi khi phiền não, nếu bạn có thể thay đổi thái độ, thoát khỏi cái tôi của mình, có thể nhìn thấy những mảnh đời bất hạnh khác, hãy biết trân trọng, yêu thương những thứ thân thuộc bên cạnh mình và nhìn về phía trước.... bạn sẽ thấy cuộc đời còn rất nhiều ý nghĩa. Một trái tim ấm nồng, yêu thương luôn nghĩ về người khác sẽ giúp bạn chuyển hóa nỗi đau thành hạnh phúc và như vậy bạn sẽ không bỏ lỡ những điều tốt đẹp đang chờ đợi mình.... Chúng ta, mỗi chúng ta đề...

Chênh vênh!!!!!!!!!!!

Dậm chân tại chỗ hay là ôm quá nhiều công việc vào người???? Dường như mọi thứ mới chỉ đang bắt đầu cô gái ạ, và cô còn phải đối mặt nhiều hơn với cuộc sống nữa. Nếu như để bản thân quá an toàn thì cô bị thụt lùi, hãy xóa định kiến để bay bổng nào cô gái. Ngày chênh vênh, ngày mà tâm trạng bất ổn, ngày mà mọi thứ đều đè nặng lên đầu, ngày mà muốn buông bỏ tất cả, ngày mà chỉ muốn nằm im mắt nhắm và thiếp đi một giấc dài. Mọi thứ, tất cả mọi thứ dường như đang chống đối lại đối với cô. Nó tưởng chừng như  chỉ cần một đẩy nhẹ của gió thì sẽ sụp đổ tất cả... Liệu rằng cô có hiểu rõ bản thân của mình không? Hay chỉ hiểu cảm xúc nhất thời của cô thôi? Nếu như không hiểu rõ bản thân của mình thì sẽ không bao giờ tiến bộ nổi trong cái thế giới đầy rẫy cạm bẫy này đâu. Liệu rằng với