Chuyển đến nội dung chính

Lặng nhìn cuộc sống

Có một sự thật là bây giờ chính bản thân mình muốn buông xuôi tất cả. Hình như nhiệt huyết, đam mê dần dần đang bị kiệt sức. Khi ở ngưỡng quá sức chịu đựng, khi bản thân chẳng có gì ngoài một suy nghĩ tồi tệ và ý chí đang lung lay và đang đi tìm kiếm một thứ gì mà ngay cả bản thân cũng không thể lý giải được.

Bản thân, biết thế nào là mệt mỏi là kiệt sức, nó không đơn thuần là cảm giác vật lý mà nó chính là cảm xúc.
Công việc mà bản thân đang làm khiến bản thân kiệt sức. Những mối lo lắng, những sự nghi ngại, những niềm tin dần dần bị đánh mất khiến bản thân chùn buốc, níu giữ tất thảy mọi cố gắng của bản thân. Đam mê, công việc và tôi, liệu rồi sẽ đi về đâu???
Bản thân đang mệt mỏi vì mất phương hướng, mệt mỏi vì màu xám đang dần dần tô đậm trên con đường phía trước của chúng ta.

Lúc mới bắt đầu, khi mọi thứ còn màu hồng và tràn đầy hy vọng vào một công việc tốt đẹp, bản thân đã rất vui vẻ mà không hề biết đến mệt mỏi của ngày hôm nay. Lúc đó, sự lạc quan của bản thân giúp vượt qua bất cứ khó khăn nào. Bản thân lúc đó chẳng hề ngần ngại lao vào bất cứ rắc rối nào, sẵn sàng giang tay làm bất kỳ công việc nào.
Thế nhưng, hiện tại thì sao? Chẳng phải ý chí bản thân đang bị bào mòn từng phút, từng giây sao? Ý chí của bản thân đang vỡ vụn vì những thứ mông lung ngay trước mắt. Thế giới này chính là một trò chơi mà dù cho bản thân có cố gắng như thế nào cũng khó có thể giành được chiến thắng. Bản thân đang bị mất quá nhiều sức và hất hết là chán nản khi nghĩ tới việc “”nghỉ” để tìm một công việc và bắt đầu lại từ đầu. Mệt mỏi???

Bởi vì sự thật là bản thân đã quá mệt mỏi rồi. Mỗi người trong chúng ta đều đã kiệt sức. Khi ở ngưỡng quá sức chịu đựng, chúng ta chẳng có gì ngoài một ý chí bị lung lay và một tâm hồn đang bị tổn thương sâu sắc đang đi tìm kiếm những thứ hư vô.
Bản thân muốn được chia sẽ nhưng lại quá mệt mỏi đẻ yêu cầu ai đó quan tâm. Bản thân à, phải học cách chấp nhận rủi ro nhưng lại không đủ can đảm để đối mặt với nó. Sau tất cả, bản thân còn không chắc chắn chúng ta còn bao nhiêu sức lực để bắt đầu lại mọi việc.
Nhưng bản thân à, chỉ vì đang bị cuộc đời vùi dập không có nghĩa là bản thân không thể thay đổi. Hãy thử nghĩ lại xem, những người bản thân ngưỡng mộ hẳn cũng đã phải có khoảng thời gian mệt mỏi như chính bản thân của mình bây giờ, cũng đã từng muốn từ bỏ giấc mơ.
Nhưng điều đó không ngăn cản được họ chạm tay tới thành công. Hãy nghĩ rằng những lúc mệt mỏi cũng chính là thử thách mà ông trời tạo ra cho bạn, để xem bạn mạnh mẽ và kiên nhẫn đến đâu. Chính bản thân đang được cho phép để vấp ngã, khi vấp ngã chính là lúc bản thân đang tiến gần hơn thành công của chính mình.

Lúc nào cảm thấy mệt mỏi quá, hãy đi chậm lại, lặng lẽ và cẩn trọng. Nhưng xin bản thân đừng dừng lại. Chúng ta chỉ đang chơi một trờ chơi do thế giới này tạo ra. Đã là trò chơi thì dù sớm hay muộn cũng sẽ có người chiến thắng.  Vào một ngày đẹp trời nào đó bạn sẽ thấy mình đang đứng đầy ngão nghễ trên đỉnh vinh quang.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Này Gió, Mang em theo với?

Này cơn gió kia, mang em theo với? Em muốn được tự do, được múa lượn tung tăng khắp nơi trên bầu trời kia. Em muốn được thả mình lúc nhanh, lúc chậm, lúc ngưng mà không cần suy nghĩ ngày mai thế nào. Gió biết không, cuộc sống này xô bồ và phức tạp lắm, em chỉ muốn được như gió uốn lượn chao nghiêng trên bầu trời cao. Mang em theo với được không? Em muốn đi tới những vùng đất mới, được ngắm nhìn cảnh sắc thiên nhiên, được hòa mình vào ánh nắng, được bay lượn quanh những áng mây... cuộc đời như gió phải tươi vui hơn không? Gió biết không, muốn làm một người toàn năng đâu phải dễ. Mình đâu phải siêu nhân, đâu phải thần tiên, cũng đâu có phép màu thế mà... Cuộc đời còn nhiều, còn nhiều cái làm em mệt mỏi. Em ước mình có thể chết đi một lúc, chết đi để được như gió, bay lượn vô tư trên bầu trời kia. Biết bao lần em ngồi thẩn thơ nhìn gió chao nghiêng, nhìn gió vui đùa những tán lá dưới cái nắng bức mùa hạ hay nhìn gió thét gào trong cơn bão vừa qua. Dù gió có bao lần biến đổi, lúc...

Khi tất cả đã mất thì phía trước vẫn còn

Khi tất cả đã mất thì phía trước vẫn còn. Mỗi người sinh ra đều có sứ mệnh của riêng mình, sẽ có những con đường và lối đi riêng, sẽ có những mối quan hệ xã hội khác nhau.... Vì thế sẽ có những nỗi niềm riêng buồn vui xen lẫn. Nhưng, khi gặp bất cứ một vấn đề phiền não, đa phần ai cũng xem nỗi khổ của mình là lớn nhất và cứ suy nghĩ về nó, điều đó làm cho nỗi khổ ấy cang ngày càng tăng thêm nhưng họ không hề biết rằng khi mình đang đau khổ là mình đang nghĩ cho mình quá nhiều, đây phải chăng chính là sự ích kỷ? Mỗi khi phiền não, nếu bạn có thể thay đổi thái độ, thoát khỏi cái tôi của mình, có thể nhìn thấy những mảnh đời bất hạnh khác, hãy biết trân trọng, yêu thương những thứ thân thuộc bên cạnh mình và nhìn về phía trước.... bạn sẽ thấy cuộc đời còn rất nhiều ý nghĩa. Một trái tim ấm nồng, yêu thương luôn nghĩ về người khác sẽ giúp bạn chuyển hóa nỗi đau thành hạnh phúc và như vậy bạn sẽ không bỏ lỡ những điều tốt đẹp đang chờ đợi mình.... Chúng ta, mỗi chúng ta đề...

Chênh vênh!!!!!!!!!!!

Dậm chân tại chỗ hay là ôm quá nhiều công việc vào người???? Dường như mọi thứ mới chỉ đang bắt đầu cô gái ạ, và cô còn phải đối mặt nhiều hơn với cuộc sống nữa. Nếu như để bản thân quá an toàn thì cô bị thụt lùi, hãy xóa định kiến để bay bổng nào cô gái. Ngày chênh vênh, ngày mà tâm trạng bất ổn, ngày mà mọi thứ đều đè nặng lên đầu, ngày mà muốn buông bỏ tất cả, ngày mà chỉ muốn nằm im mắt nhắm và thiếp đi một giấc dài. Mọi thứ, tất cả mọi thứ dường như đang chống đối lại đối với cô. Nó tưởng chừng như  chỉ cần một đẩy nhẹ của gió thì sẽ sụp đổ tất cả... Liệu rằng cô có hiểu rõ bản thân của mình không? Hay chỉ hiểu cảm xúc nhất thời của cô thôi? Nếu như không hiểu rõ bản thân của mình thì sẽ không bao giờ tiến bộ nổi trong cái thế giới đầy rẫy cạm bẫy này đâu. Liệu rằng với