Muốn từ bỏ tất cả, muốn buông bỏ mọi thứ, muốn buông xuôi….
Ngày
hôm nay dù có mệt mỏi thì em cũng đã dành ra những tháng ngày để tự mình bước
đi trên con đường mà em đã chọn. Con đường còn dài lắm, còn nhiều lắm những
chông gai, nhưng vẫn kiên trì để đi đến đích của con đường này
Em mệt lắm, có nhiều lúc muốn
buông bỏ tất cả, buông xuôi mọi thứ để trái tim này nhẹ dịu đi một chút ít.
Những lo toan trong cuộc sống
này cũng đủ để làm em mệt rồi. Những lúc như vậy em chỉ ước được trở lại ngày
thơ bé. Trở lại thời vui chơi hồn nhiên, không lo âu và không vướng bận điều
gì.
Nhớ lại khi còn thơ bé, cũng
ước ao lắm được làm người lớn. Bởi người lớn thì không phải học bài, không cần
ngủ trưa và được tự do đi chơi.
Và giờ đây, khi đã đủ tuổi để
có thể làm người lại thì em lại muốn quay trở về cái thời thơ bé. Người lớn giờ
đây đầy những mưu toan và lo lắng. Rồi đôi khi những mỏi mệt khiến ai cũng như
muốn được buông xuôi đi mọi thứ.
Không còn những thích thú của
một người tự do em lại mơ về tuổi thơ, mơ về những ngày vô lo vô nghĩ như thời
thơ bé. Nhưng làm sao được, mỗi đời người chỉ được thực hiện điều ước ấy một lần.
Ngày xưa khi còn thơ bé ước thành người lớn, giờ chẳng còn điều ước để quay trở
về với thời thơ ấu nữa rồi!
Em! Cũng không thể vứt bỏ hiện
tại và cuộc đời này không có điều ước cho bất kỳ ai có thể ngược thời gian trở
về thời ấu thơ.
Trẻ con, hạnh phúc đơn giản
chỉ là được xúng xính trong bộ quần áo mới mẹ vừa mua cho, là nắm chựt cây kẹo
mút bố vừa mua về. Nỗi ngây thơ tưởng rằng tất cả đó là niềm vui thơ ấu.
Lớn lên rồi, mãi không thể
hiểu nỗi hai từ “hạnh phúc”. Cứ tìm kiếm, đợi chờ, hy vọng một chút niềm vui, một
chút hạnh phúc dù chỉ là nhỏ nhoi thôi.
Lúc còn thơ bé chỉ cần mua
được món đồ mình thích là đã vui vẻ suốt cả tuần. Nhưng giờ đây tự mình phải lo
lắng những mối bận tâm khác mà quên đi những niềm vui nhỏ nhoi ấy.
Lớn lên rồi không còn được sống
và suy nghĩ như trẻ con nữa dù rất muốn. Bởi vì lớn lên rồi cũng là lúc nhận ra
cuộc đời này còn có quá nhiều thứ phải mang nặng, những sức nặng vô hình đè lên
đôi vài gầy nhỏ bé, dù muốn buông cũng chẳng được.
Cuộc đời này nặng lắm, không
phải mọi thứ cứ muốn là có được, cứ cố gắng là sẽ thành công. Cuộc đời này còn
nhiều ràng buộc, không thể chỉ sống cho mình mà còn sống vì những người thân
yêu của mình. Cuộc đời này có nhiều lúc mệt mỏi và muốn buông xuôi lắm nhưng
làm sao buông khi thời gian chẳng ngừng trôi và dòng đời chẳng dừng lại.
Đôi khi cảm thấy mệt mỏi, muốn
buông bỏ đi những gánh nặng vô hình trên đôi vai này, nhưng rồi cũng không thể
buông đi cuộc đời này.
Ngày hôm nay dù có mệt mỏi
thế nào thì hãy dành ra những tháng ngày ấy để tự mình bước đi trên con đường
dài đã chọn. Còn dài lắm và còn nhiều lắm những chông gai, nhưng nếu kiên trì
thì vẫn sẽ đi đến đích của con đường này.
Nhớ nhé bản thân, cuộc đời này
không chỉ sống của mình mà còn sống vì những người mình yêu thương. Thế nên hãy
cứ mỉm cười mà bước đi, đừng vì quá mệt mỏi mà buông xuôi đi những điều quý giá
ấy.
Đừng từ bỏ tất cả, đừng
từ bỏ mọi thứ, đừng buông xuôi nhé! Đừng bao giờ!



Nhận xét
Đăng nhận xét