Này cơn gió kia, mang em theo với? Em muốn được tự do, được múa lượn tung tăng khắp nơi trên bầu trời kia. Em muốn được thả mình lúc nhanh, lúc chậm, lúc ngưng mà không cần suy nghĩ ngày mai thế nào. Gió biết không, cuộc sống này xô bồ và phức tạp lắm, em chỉ muốn được như gió uốn lượn chao nghiêng trên bầu trời cao. Mang em theo với được không? Em muốn đi tới những vùng đất mới, được ngắm nhìn cảnh sắc thiên nhiên, được hòa mình vào ánh nắng, được bay lượn quanh những áng mây... cuộc đời như gió phải tươi vui hơn không? Gió biết không, muốn làm một người toàn năng đâu phải dễ. Mình đâu phải siêu nhân, đâu phải thần tiên, cũng đâu có phép màu thế mà... Cuộc đời còn nhiều, còn nhiều cái làm em mệt mỏi. Em ước mình có thể chết đi một lúc, chết đi để được như gió, bay lượn vô tư trên bầu trời kia. Biết bao lần em ngồi thẩn thơ nhìn gió chao nghiêng, nhìn gió vui đùa những tán lá dưới cái nắng bức mùa hạ hay nhìn gió thét gào trong cơn bão vừa qua. Dù gió có bao lần biến đổi, lúc...
Muốn từ bỏ tất cả, muốn buông bỏ mọi thứ, muốn buông xuôi…. Ngày hôm nay dù có mệt mỏi thì em cũng đã dành ra những tháng ngày để tự mình bước đi trên con đường mà em đã chọn. Con đường còn dài lắm, còn nhiều lắm những chông gai, nhưng vẫn kiên trì để đi đến đích của con đường này Em mệt lắm, có nhiều lúc muốn buông bỏ tất cả, buông xuôi mọi thứ để trái tim này nhẹ dịu đi một chút ít. Những lo toan trong cuộc sống này cũng đủ để làm em mệt rồi. Những lúc như vậy em chỉ ước được trở lại ngày thơ bé. Trở lại thời vui chơi hồn nhiên, không lo âu và không vướng bận điều gì. Nhớ lại khi còn thơ bé, cũng ước ao lắm được làm người lớn. Bởi người lớn thì không phải học bài, không cần ngủ trưa và được tự do đi chơi. Và giờ đây, khi đã đủ tuổi để có thể làm người lại thì em lại muốn quay trở về cái thời thơ bé. Người lớn giờ đây đầy những mưu toan và lo lắng. Rồi đôi khi những mỏi mệt khiến ai cũng như muốn được buông xuôi đi mọi thứ. Không còn những thích thú của một người ...